Hứa Nặc hoàn toàn câm nín.
Cô há hốc miệng, nhưng chẳng thốt nên lời nào.
Cổ họng như bị thứ gì đó ấm nóng, mềm mại nghẹn lại.
Xung quanh chỉ có dòng nước suối ấm áp dịu dàng bao bọc lấy cô, tựa như ngay cả làn nước cũng đang khẽ khàng vỗ về cơ thể đang run rẩy ấy.




